Ví dầu tình bậu muốn thôi.....
Chủ Nhật, 23/02/2020 11:01

Khi bắt đầu cuộc tình với người đàn ông đó, chưa bao giờ cô nghĩ mình lại có kết cục như ngày hôm nay. Nỗi đau thể xác khi phải dứt bỏ đứa con mới tượng hình của mình cũng không thể sánh bằng nỗi đau tinh thần cô đang gánh chịu, nó như ngàn mũi kim từng nhát một châm chích tận trong tim...

Chín năm trước, người con gái tuổi mới đôi mươi là L.M còn ngây thơ khờ khạo lắm, bước vào ngã yêu với H.N với tất cả hồn nhiên, ngập ngừng, e thẹn. Hai đứa cùng tuổi, cùng dệt mộng yêu đương nên tình yêu của đôi trẻ cũng đi từ những cung bậc nhẹ nhàng thủa ban đầu bước lên những nấc thang mới, nồng nàn hơn, say đắm hơn. Cô cứ yêu như thế, tin tưởng mà trao gửi, cả tâm hồn lẫn thể xác. Tình yêu có thêm tình dục, như thứ gia vị khiến người ta gắn kết nhau hơn, cô cứ yêu như thế, mê đắm đến mụ mị cả người, đến mức không còn nhận ra những thay đổi của người tình.

Người đàn ông của cô đã thay đổi. Không còn quá nhiều thời gian dành cho nhau, cũng không còn những quấn quýt như thủa ban đầu, lần nào gặp nhau cũng vội vàng, chỉ là những quan hệ xác thịt giết thời gian. Từ bao lâu rồi chẳng nhớ, cô chẳng còn được nghe những lời yêu thương nhung nhớ, chẳng còn nhận được những chăm chút yêu thương dẫu là vụng dại. Theo thời gian, người đàn ông của cô trưởng thành hơn, biết nhiều hơn, quen rộng hơn thì cũng là lúc khoảng rộng giữa 2 người càng ngày càng lớn.

Từ bao lâu rồi cô cũng chẳng nhớ nữa, người đàn ông cô yêu thương đã không còn nhắc về ước mơ ngôi nhà chung và những đứa trẻ, ước mơ mà những ngày đầu trao gửi yêu thương cô và anh đã cùng dệt nên, bức tranh mới đẹp làm sao. Mỗi lần cô nhắc đến đám cưới thì anh đều có lý do để gạt đi, để lần lữa. Nhiều lần giận lắm, cô muốn buông tay mà lại không đành lòng. Cả tuổi thanh xuân của cô, cả tình yêu và thân xác cô đã trao người hết, còn gì để bước tiếp đây? Phận đàn bà đã “hư” như cô, nếu bỏ anh còn ai thèm lấy? Cứ thế mà cô níu tay anh bước tiếp, những bước vội vã, chông chênh.

Thế rồi cô có thai. Khi biết có một sinh linh đang tượng hình trong cơ thể mình, cô đã vui sướng biết bao. Hẳn đây là định mệnh, là ý trời đem một lý do đến để cô và anh gắn kết bên nhau trọn đời. Nhưng không như cô, anh không mặn mòi gì với đứa trẻ. Lấy lý do chưa cưới mà đã có bầu, gia đình làng xóm dèm pha dị nghị, anh đề nghị cô bỏ thai rồi mới sẽ làm đám cưới, anh sẽ cho cô một danh phận, như 9 năm rồi cô đã chờ mong. Không biết bao đêm cô đã khóc đến ướt cả gối, thương mình, thương đứa con vừa mới tượng hình đã bị cha không cho con đường sống. Bao lần nâng lên đặt xuống, cô đã bỏ con, bỏ con để được cưới chồng với hy vọng, có chồng rồi thì sẽ có những đứa con nữa, xinh đẹp, khỏe mạnh, thay cho đứa con yểu mạng của chính hai người.

1644088a-6044342-w648-h432.jpg

Ảnh minh họa

Đám cưới rồi cũng diễn ra như cô mong ước, nhưng người đàn ông ấy thì quá khác mất rồi. Đám cưới chỉ như là một món nợ mà anh ta đem ra trả cho 9 năm yêu thương của cô, anh ta trả cho cả chính đứa con mà anh ta góp phần xóa bỏ. Không còn những ân ái mặn nồng, cũng chẳng còn gắn kết ấm êm. Tổ ấm mà cô hằng mong chỉ là một mái nhà nguội lạnh chẳng còn tình yêu, cũng chẳng còn chút tình nghĩa và cả trách nhiệm của một người đàn ông. Cưới xong 6 tháng, chồng cô đưa đơn ra tòa ly hôn.

Ngày ra tòa với tư cách bị đơn trong phiên tòa xử ly hôn tại Cần Thơ mới đây, L.M vẫn còn thảng thốt. Cô không thể nào tin, người đàn ông mới chỉ nửa năm trước mang cau trầu hỏi cưới cô về, người đàn ông cô đã yêu đến gần một thập kỷ lại tàn nhẫn với cô đến vậy. Trước chủ tọa phiên tòa, anh ta ráo hoảnh, phủ toẹt mọi yêu thương, phủ toẹt mọi trách nhiệm, chỉ còn sự cương quyết muốn chia tay.

Trước mặt thẩm phán chủ tọa phiên tòa và những người dự khán, người đàn ông đã ở tuổi “nhi lập” lạnh lùng thừa nhận quãng thời gian yêu, lạnh lùng thừa nhận đứa con mà anh ta ép cô bỏ chính là máu mủ của mình và cũng lạnh lùng thừa nhận không còn yêu cô nữa, chẳng qua cô dai dẳng quá, níu kéo quá nên anh ta phải cưới. Đám cưới là lý do duy nhất anh ta có thể nghĩ ra để thuyết phục cô bỏ con. Phủi tay với một cuộc hôn nhân xem ra dễ dàng hơn là có trách nhiệm với một đứa con dù đó là con của chính mình.

Trước một người phụ nữ thất thần trước viễn cảnh đã mất con lại sắp mất chồng, đến khóc cũng không thành lời và một người đàn ông lạnh lùng đến tàn nhẫn, chủ tọa phiên toàn và những người dự khán không khỏi có những phẫn nộ. Mỗi lời thừa nhận của anh chồng sau các câu hỏi của hội đồng xét xử càng khiến hình ảnh anh ta thêm méo mó. Với anh ta, cơ sự ngày hôm nay tất cả bởi do người con gái đang đứng cạnh anh ta, ai bảo cô cho anh ta quan hệ tình dục, ai bảo cô để có thai, ai bảo có thai rồi lại còn bắt cưới, nên anh ta phải dùng thủ đoạn để tránh trách nhiệm về sau. Cưới rồi bỏ cũng chỉ mất mấy tháng, chứ đẻ con ra nuôi nó mất mấy chục năm ròng.

Nhận định cuộc hôn nhân này từ đầu đã là giả dối, là thủ đoạn, có ở bên nhau cũng không thể hạnh phúc, 2 con người đó vốn đã đi 2 hướng khác nhau từ khi chưa bước vào hôn nhân thì làm sao có thể đi cùng nhau đến cuối con đường, HĐXX đã tuyên cho họ được ly hôn. H.N vui mừng thấy rõ. Còn L.M, cúi mặt bước ra khỏi tòa, nhìn bầu trời xanh ngăn ngắt trước mặt, thầm nhủ lòng, chắc giông bão đã qua. Cô sẽ nhớ lời một vị trong HĐXX mà quên đi người đàn ông đó, làm lại cuộc đời: “người đàn ông dùng hôn nhân làm mồi nhử để bỏ con, người đàn ông đến con mình cũng phũ phàng rũ bỏ thì không đáng để tin tưởng thương yêu, không đáng để níu kéo, không đáng để hy sinh. Bỏ đi làm lại, mình xứng đáng được yêu thương, được hạnh phúc, cô gái ạ”.

Đan Hà
Tag: bản án , Nỗi đau , phiên tòa xét xử