Vị đắng cuộc đời…
Thứ Năm, 27/05/2021 05:53

Bây giờ, thứ duy nhất giúp Bùi Thụy Thùy Trang che bớt cảm xúc vặn vẹo trên khuôn mặt chính là chiếc khẩu trang. Hết nhắm lại mở, hốc mắt đỏ quạch, hai chữ “chung thân” như búa tạ giáng xuống bên tai, Trang hiểu cuộc đời mình thất bại như thế nào…

Bùi Thụy Thùy Trang (SN 1972, trú P. An Hải Đông, Q. Sơn Trà, TP Đà Nẵng) nói, cảm giác tội lỗi luôn mang đến cho con người kích thích vô hạn, dù biết sai lầm nhưng vẫn không cách nào dừng lại. Mỗi lúc Trang càng tham lam hơn, sự tham luyến và cảm giác rất thành tựu với kết quả trước mắt khiến Trang không thể dừng lại.

trang-lua-dao-w500-h333.jpg

Bị cáo tại Tòa.

Mầm mống của sự thất bại đối với Trang có lẽ chính là từ sự lười biếng. Hoàn cảnh gia đình không thuộc dạng khó khăn, được học hành đàng hoàng, thế nhưng Trang lại chỉ muốn tận hưởng mà không muốn “động tay động chân”. Mãi ham chơi cho đến khi ngoảnh lại, bạn đồng trang lứa đều đã có sự nghiệp, đã nên bề gia thất còn Trang gói gọn chỉ trong hai chữ… trắng tay. Và rồi, sự “giật mình” này đã một lần nữa đẩy Trang đến gần hơn với bi kịch cuộc đời. Kết thúc những tháng ngày rong ruổi, Trang làm mẹ đơn thân ở tuổi 26. Sống những ngày vất vả, chông chênh, Trang hiểu ra được cuộc sống này mỗi phút, mỗi giờ đều là mua bán đổi chác, vật chất như thế, tình cảm cũng như thế tất cả đều bị mang ra so đo tính toán, đặt trên bàn cân mà đong đếm. Trang không ngờ, đến một ngày mình lại giẫm đạp lên chút liêm sĩ cuối cùng của mình, trở thành kẻ lừa đảo vạn người khinh.

 Đà Nẵng là nơi Trang sinh ra và lớn lên, cũng là nơi chứng kiến những “thăng trầm” của cuộc đời mình, vì vậy cô quyết định tìm một chốn dừng chân mới, với ý nghĩ biết đâu “hợp phong thủy” cuộc đời sẽ khác. Trang quyết định vào TP Hồ Chí Minh tìm kiếm cơ hội cũng là cố để cắt đứt quá khứ. Cuối cùng, một lần nữa Trang đã đầu hàng, với một người không có nghề nghiệp ổn định thì nơi đất khách quê người chỉ là miền đất hứa, Trang khăn gói quay về.

Trang nói, nghề nghiệp của cô là buôn bán. Vậy nhưng cô thực buôn bán thứ gì thì không ai biết được, chỉ thấy lạ ở chỗ những người đã từng tiếp xúc với Trang lại tin tưởng cô, rất tin tưởng. Trong thời gian quay về lại Đà Nẵng, Trang có mối quan hệ tình cảm với Nguyễn Văn Tuân (phường Mỹ An, quận Ngũ Hành Sơn), từ đó hai người đi thuê phòng khách sạn sống với nhau như vợ chồng. Cũng thời gian này, người ta thấy Trang có cuộc sống “sang chảnh”, có dáng dấp của người… làm ăn. Từ cái mác tự gắn lên mình, Trang bắt đầu mở rộng các “mối quan hệ” mà người đầu danh sách chính là bà Ngô Thị Kim Oanh- chủ khách sạn Trang thuê.

Bắt đầu đưa ra những thông tin gian dối trong việc kinh doanh, “biến hóa” những người bình thường trở thành những người có tiếng trong giới làm ăn… Trang đã chiếm được lòng tin của bà chủ khách sạn. Ngặt nỗi, bà Oanh nhìn vào khuôn mặt không “gợn sóng” của Trang lại nhầm tưởng tất cả đều yên ả. Bà đâu biết, đằng sau sự tĩnh lặng kia chính là sóng ngầm đang đánh nát, đang nuốt chửng lòng tin của mình.

former-lsu-lab-technician-kills-hiv-positive-maid-lover-w500-h284.jpg

(minh họa)

 Về phần Trang, muốn bà Oanh hoàn toàn tin tưởng cô ta là người làm ăn lớn đang cần vốn nên cũng bỏ chút công sức tìm những hình ảnh sống động, hiện thực,  nhờ người gọi điện khẳng định mình là doanh nhân kinh doanh vải vóc số lượng lớn. Trang bắt đầu vay mượn bà Oanh số tiền 35 triệu đồng, để đóng hàng vải bán cho khách hàng nước ngoài và hẹn một tuần sẽ trả tiền gốc. Sau khi mượn được tiền, đúng hẹn, Trang trả lại số tiền trên cho bà Oanh đồng thời hỏi tiền lãi để trả nhưng bà Oanh không lấy mà chỉ nhận tiền gốc. Thấy “con mồi” đã khớp nhịp, Trang bắt đầu nói dối bà Oanh vay tiền để mua nguyên phụ liệu, vải may mặc bán cho khách hàng Đài Loan sẽ thu lợi nhuận cao, bà Oanh không nghi ngờ cho vay.

Để không bị phát hiện, Trang chơi trò dùng “mỡ mèo rán thịt mèo”, sau khi nhận tiền từ bà Oanh, Trang trích hơn 5 tỷ đồng trong tổng số tiền lừa đảo để trả nợ, lãi cho bà. Vậy là qua nhiều lần vay mượn, thời gian từ ngày 01/08/2017 đến ngày 04/06/2018 số tiền Trang vay của bà Oanh “cán mốc” 31 tỷ đồng.

Ngoài lừa bà Oanh, Trang còn lừa của bà Nguyễn Thị Thu Huyền (trú P. Thạch Thang, Q. Hải Châu, TP. Đà Nẵng) số tiền 850 triệu đồng. Với bà Huyền, Trang nói dối cần tiền chung chi cho cán bộ ngân hàng ABC chi nhánh Điện Biên Phủ, Đà Nẵng để giải ngân khoản vay 2 tỷ. Để bà Huyền tin tưởng, Trang nói đã thế chấp căn nhà thuộc sở hữu của Trang ở địa chỉ Lê Văn Sỹ, TP. Hồ Chí Minh trị giá 9 tỷ tại Ngân hàng ACB TP. HCM liên kết ra phòng giao dịch ACB Đà Nẵng tại đường Điện Biên Phủ để nhận tiền vay. Trang đã làm xong các thủ tục vay thế chấp nhưng không hiểu vì sao chưa nhận được tiền.

 Sau đó Trang tiếp tục đến gặp bà Huyền hỏi mượn tiền nhiều lần để lo cho Hải quan làm nhanh thủ tục xuất lô vải lấy tiền trả lại cho bà. Trang không quên gửi hình nhiều cây vải và container qua điện thoại của bà Huyền nên bà Huyền tin tưởng. Đến hạn trả nợ, Trang không trả nên bà Huyền liên tục đòi, vào thế “buộc phải trả”, Trang đã nhiều lần chuyển khoản trả tổng số tiền 405 triệu đồng, còn lại 445 triệu đồng. Cùng với đó số tiền hơn 26 tỷ Trang lừa của bà Oanh, ả đã cùng tình nhân tiêu xài hết.  Khi không còn khả năng trả nợ, các bị hại làm đơn tố cáo, Trang bỏ trốn và đã bị Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an thành phố Đà Nẵng truy nã đặc biệt trên toàn quốc.

Tại Tòa, Trang khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình, cũng thừa nhận đến hiện tại bản thân không có khả năng để khắc phục hậu quả. Khi HĐXX đặt ra nhiều câu hỏi về các đồng phạm trong vụ án, Trang có phần bối rối nhưng cuối cùng vẫn quả quyết do một mình bản thân gây ra.

Vốn trong cuộc sống con người đối với con người cần phải có niềm tin, vì niềm tin sẽ làm nên những điều tử tế. Vậy nhưng, ở một góc độ nào đó khi bản chất của một số người bị xói mòn thì họ lại dùng “những điều tử tế” của người khác để thực hiện mục đích của mình mà bất chấp hậu quả. Vụ án này là một minh chứng, Trang đã lợi dụng triệt để lòng tin của  bà Oanh và bà Huyền để làm điều tồi tệ. 

HĐXX TAND TP Đà Nẵng đã tuyên phạt Bùi Thụy Thùy Trang  tù chung thân về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.

“Khát vọng làm giàu là chính đáng của tất cả mọi người nhưng lựa chọn cách thức lừa đảo để kiếm tiền như bị cáo là sai trái. Bị cáo có con, còn mẹ già, bị cáo đã từng nghĩ đến trước khi thực hiện hành vi phạm tội?". Lời của vị chủ tọa nói đúng, cô đã bao giờ nghĩ đến hay chưa, bây giờ cô mới nghĩ đến có muộn quá rồi không?

Chiếc khẩu trang trên mặt phập phồng liên tục, “chung thân” nghĩa là Trang đã hết cơ hội để làm lại cuộc đời. Bây giờ thì vị đắng chát mà Trang cảm nhận được thực sự đã đậm lên rất nhiều!

(Tên bị hại và người liên quan đã được thay đổi)

Trang Trần
Tag: lầm lỗi , hối hận , quả đắng , bản án ,